Hiển thị các bài đăng có nhãn Trang văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trang văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015

Truyện ngắn - Mùa hạ nhớ - Chi đoàn 12C11

Mùa hạ nhớ


Chiều nay mưa bỗng ào ạt kéo về những hạt nặng trĩu. Một buổi chiều giăng ướt những con đường đang sang mùa hạ . Mưa! Nghe cũng biết nỗi buồn như đang nhỏ giọt . Không mưa nơi ấy có ồ ạt và thấm nỗi buồn như mưa nơi đây không nhỉ ? Một buổi chiều mùa hè nữa đã đến, nhưng đối với lũ chúng tôi một năm nay đã là mùa hạ không ồn ào mà lặng lẽ và buồn đến lạ lùng. Tôi đã ao ước đón mùa hạ cuối với những niềm khao khát và chờ đợi cho giờ phút thăng hoa cuối cùng nơi giảng đường học trò quen thuộc.


Tôi đã có những buổi chiều ngồi ngắm mưa mùa hạ cuối , luống cuống những bánh xe quay nhanh trong cơn mưa đầu mùa vội vã. Một quãng đường hờ hững với những kí ức mong lung quá.Cây phượng già cuối trước hiên nhà hàng xóm cứ nở mãi không thôi. Không như lũ bạn trong lớp vẫn thường lăn mình vào những cuộc trò chuyện tập thể , hay lúi cúi vào những tập truyện tranh thú vị . Tôi khép mình vào 1 chỗ và bắt đầu truyền tay nhau lưu bút với lũ bạn cùng lớp.

Đang quanh quẩn bên xóm nhà lá cuối lớp . Bớt chợt nhận ra tiếng ồn ào và tiếng cười của một vài đứa , khi bị tôi cuốn vào những mẫu chuyện tự chế mang đầy sắc hóm hỉnh của tác giả Văn Cao, anh chàng với biệt tài kể chuyện làm cho lớp có những trận cười xối xả . Như mọi ngày và thế là ‘Thu Diệp không tham gia à?’


Văn Cao thét lớn . Và thế là cũng không tài nào thoát được lời mời mang đầy vẻ đe dọa của anh ta . Tôi đáp :’Có!Có chứ , sao không nhỉ?’.Thật không thể chịu được , là phải tắt tiếng với cả lũ bạn trong lớp . Tôi ngồi tán gẫu một vài mẫu chuyện về những nhân vật trong những bộ phim truyển hình ,rồi tranh thủ thoát ra khỏi nhóm.


Trong khoảng khắc muốn ấn vào nhau những kí ức về người bạn thân yêu của mình, muốn cho những tiếng cười bay xa hơn nữa, trong cái mùa hạ giăng đầy nỗi nhớ này. Bỗng Kim Yến đập thật nhanh vào vai tôi , thủ thỉ :’Này!Thu Diệp, cậu sẽ là người đầu tiên nhé ? ‘.không hiểu cô bạn nói gì, tôi đáp :


-Đầu tiên gì vậy Kim Yến? 


Thì là cái này nè! Cô bé cầm trong tay cuốn sổ trông rất bắt mắt và nói với tôi .Để khỏi phải làm cô thất vọng tôi giật ngay cuốn sổ và nói tiếp :


-Sổ trông đẹp thế này ,Diệp là người viết đầu tiên thì đương nhiên rồi còn phải hỏi.


Cô bạn cười hì và trở về chỗ ngồi của mình trong sự hài lòng. Nhìn những cuốn lưu bút xếp chồng lên nhau, mà tôi như đếm được từng nhịp đập hối hả của thời gian không sao tả dược.Rồi từ góc này nhìn về cửa sổ, không hiểu chàng lãng tử Khoa và cô nàng Viên đang thủ thỉ với nhau điều gì ? Chắc anh ta đang cố để Viên hiểu rằng mình là người đặc biệt đó chăng? Tiếng cười vang lên trong khuôn mặt sung sướng của họ, không tránh khỏi ánh mắt nghi ngờ của mọi người trong lớp.Tôi bật cười trong mãnh tình Romeo và Juliet bao giờ chẳng biết . Và chắc hẳn vì đây là một mùa hè mang nhịp đập hối hã không hề khẽ của thời gian, nên có biết bao điều chưa nói, biết bao điều không nói nỗi thành lời, nói với mọi .


Một vài tiếng quát tháo từ phía hành lang dội lên , thì ra đó là hậu quả của sự chọc ghẹo những cô bé lớp nhỏ mà mấy anh con trai lớp này hay làm mỗi ngày.Tiếng hét trong sự phẫn nộ của cô bé làm cho cả lớp nẩy lên và đáp lại cô bé, cậu Vĩ châm chọc .


- Bé ơi! Đừng có nỗi nóng nổi mụn bây giờ!


Cô bé xị mặt:


-Kệ tui!


Và thế là cả bọn được một trận cười hả hê . Còn cái bộ dạng nhỏ Lệ và Ngọc bị anh chàng Bảo cột tà áo dài vào nhau, chẳng biết xoay sở kiểu gì trông thật buồn cười.Nhưng mọi người có biết chăng, những hình ảnh, những sự việc đó đã đọng lại trong ta nhiều hồi ức đẹp.


Cả lớp như sôi động hơn trong lần chia tay này , chẳng muốn ai phải buồn vì lớp, họ cứ cười mãi từ những câu chuyện của xóm nhà lá, hay những tốp say xưa với những cuốn tạp chí, truyện tranh, hay những trò treo nghẹo buồn cười của những bọn con trai trong lớp.


Chợt tiếng trống vang lên báo hiệu giờ vào lớp.Chúng tôi trỏ lại vị trí của mình và không còn ồn ào rôm rã như trước nữa.Cả lớp trở lại với sự im lặng trong tiết học đầu tiên .Nhìn những hạt mưa rơi dài trên ô cửa,như những sợi nhớ , sợi thương trải dài vô tận trong giờ phút chia tay này.Tôi biết giờ não nề ấy sẽ đến không xa vào một ngày nào đó gần đây, và tôi biết họ cũng như tôi muốn để lại những khoảnh khắc đẹp nào đó , vào dấu nhấn của cuộc đời mình dù là nhỏ nhất.

Hành trang vào đời

Hành trang vào đời

Thời gian như một cỗ máy vĩnh cửu cứ thế trôi đi không bao giờ quay trở lại. Mới ngày nào chúng em vẫn còn là những cô cậu lớp 10 rụt rè, bỡ ngỡ chưa quen trường lớp rồi thấm thoát nay đã là những anh chị 12 - học sinh cuối cấp và sắp phải rời xa ngôi trường cấp ba yêu thương với bao kỉ niệm buồn vui tuổi học trò đầy hồn nhiên thơ mộng. Tuy sẽ không còn học ở trường nữa nhưng chúng em sẽ nhớ lắm những bài giảng thân quen gần gũi mang đến cho chúng em biết bao kiến thức bổ ích của thầy cô. Ấy là những hành trang vô cùng quý giá mà chúng em sẽ mang theo để bước vào đời, vào một cuộc sống mới mà ở nơi ấy chúng em biết rằng nó sẽ không yên bình trôi qua như những ngày còn học ở mái trường THPT Trần Kỳ Ph ong này mà sẽ có nhiều lắm những khó khăn thử thách, khi ấy những lời dạy dỗ của thầy cô sẽ giúp chúng em vượt qua những rào cản để từng bước tiến đến gần hơn với những ước mơ của mình, để trở thành người công dân tốt không phụ công dạy dỗ, không phụ lòng mong mỏi của thầy cô.


-Bích Phượng 12C3-

Người lái đò - Chi đoàn 12C3

Người lái đò

“Mỗi đời người một dòng sông
Mấy ai là kẻ đứng trông bên bờ
Qua sông thì phải lụy đò
Con đò tri thức cậy nhờ người đưa”

      Kính tặng thầy cô trường THPT Trần Kỳ Phong
      Nhân dịp Hiến chương ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11, thay mặt tập thể lớp 12c3 trường THPT Trần Kỳ Phong, kính chúc các thầy cô có một ngày kỉ niệm tràn đầy ý nghĩa. Tình cảm thầy cô và nhà trường dành cho chúng em từ khi mới bỡ ngỡ bước vào ngôi trường cấp 3 thân yêu này, chúng em sẽ chẳng khi nào đong đếm hết được. Nhưng hôm nay, nhân ngày đặc biệt mà toàn quốc đều nghĩ về hai từ “Nhà giáo”,chúng em xin được bày tỏ lòng thành kính của mình đối với công ơn giảng dạy và bảo ban của các thầy cô, các anh chị đi trước và thế hệ học sinh sau này.

Alexander từng nói thế này: “Tôi mang ơn cha mẹ cho tôi sự sống. Nhưng tri ân thầy tôi đã dạy tôi sống đẹp”. Thật vậy, những lời dạy dỗ của thầy cô sẽ giúp chúng em vượt qua những cám dỗ để từng bước hoàn thiện bản thân, trở thành người công dân tốt không phụ công dạy dỗ, không phụ lòng mong mỏi của thầy cô.

-PhươngThảo-

Lời ngỏ - Chi đoàn 12C3

    Thầy Cô giáo kính mến!

    Nhà giáo – nghề được xem là cao cả nhất. Thầy cô – những con người được xem là cao cả nhất. Như những người lái đò ngày đêm âm thầm đưa khách sang sông, thầy cô lặng lẽ ngày đêm đưa biết bao thế hệ học trò đến với mảnh đất tri thức đầy màu mỡ để ươm mầm cho các chồi non tương lai của đất nước. Những đêm thầy lên giáo án, những ngày nắng mưa không hề quản ngại, thầy cô vẫn miệt mài trên bục giảng chỉ mong sao mang kiến thức đến cho lũ học trò nhỏ hiếu học. Phải chăng bụi phấn đã làm tóc thầy bạc để những mái đầu xanh kia trưởng thành đi dựng xây đất nước. Công ơn thầy cô như núi cao, biển cả biết đếm sao cho hết. Thay lời muốn nói, chúng em xin kính gửi đến thầy cô những vần thơ, câu chuyện mà chúng em đã dành tất cả công sức và tâm huyết gửi vào trong đó để kính tặng thầy cô trường THPT Trần Kỳ Phong như một món quà ý nghĩa mà chúng em – 41 học sinh lớp 12C3 kính gửi đến thầy cô nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20-11. Và chúng em kính chúc thầy cô lời chúc sức khỏe, tràn ngập niềm vui trong cuộc sống để sẽ mãi là những con đò tận tuỵ, kiên nhẫn đưa các thế hệ học trò qua đại cương kiến thức mênh mông.
-Bích Phượng-

Nghĩ về thầy cô

Nghĩ về thầy cô
      Có lẽ trong cuộc đời của mỗi con người, ngoài cha mẹ là những bậc sinh thành, thầy cô giáo cũng có công lao rất lớn. Còn đối với những học sinh như chúng em đang ở độ tuổi cấp sách đến trường thì thầy cô như người cha người mẹ thứ 2 của chúng em vậy. Ôi! 2 chữ “thầy cô” rất là thiêng liêng và cao cả. Là người đưa chúng em đến bến bờ tương lai. Người ta thường nói, thầy cô như “người lái đò” đưa chúng em là “hành khách” qua sông đến một bến bờ của riêng mình. Dạy cho chúng em biết rằng cuộc sống có nhiều chông gai, khó khăn và vất vả, nhưng cũng có nhiều niềm vui và hạnh phúc. Nhờ sự chỉ dẫn tận tình mà từ đó chúng em vượt qua những khó khăn của cuộc sống. Rồi từng ngày lớn lên và bước lên những bậc cao hơn của nấc thang tri thức. Chúng em luôn tự hào là học sinh của trường, không chỉ vì được học tập trong môi trường tốt mà còn có sự chỉ dẫn tận tình của thầy cô giáo trong trường. Không chỉ đơn thuần là cho chúng em những bài giảng hay, những kiến thức mới, mà còn là người dạy chúng em cách làm người để mai sau có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Thầy cô và mái trường như là gia đình thứ hai của mỗi cô cậu học trò chúng em vậy. Bọn em sẽ mãi cố gắng chăm chỉ học tập để không phụ lòng thầy cô đã cố công dạy bảo tui em trong những tháng ngày qua.
-Lệ Hà-

Thầm lặng – Người đưa đò

Thầm lặng – Người đưa đò

“Công cha áo mẹ chữ thầy
Gắng công mà học có ngày thành danh”
      Thầy cô là những người đưa chúng em đến bến bờ tương lai. Ngày ngày dạy bảo không ngại khó khăn vất vả để truyền đạt cho chúng em những kiến thức mới, bổ ích, vun đắp những thành công để chúng em bước vào đời. Hi sinh cả tuổi đời thanh xuân của mình để dẫn dắt lũ học trò chúng em. Nhưng nào ai biết, phía sau những con người ấy, họ luôn ấp ủ khát vọng cháy bỏng muốn uốn nén dạy dỗ học trò của mình nên người biết nhường nào. Vậy mà đôi lúc chúng em vô tình làm cho thầy cô phiền lòng, buồn bã, nói những lời không đáng nói, nhưng lúc nào thầy cô cũng rộng lượng, tha thứ bỏ qua cho chúng em. Thầy cô ơi! Đây cũng là lúc chúng em bày tỏ nỗi niềm của mình đối với những người ngày ngày đưa thế hệ trẻ sang sông. Dù mai đây phải xa mái trường thân yêu này thì chúng em sẽ không bao giờ quên công ơn dạy dỗ của thầy cô. Chúng em tự hứa với lòng mình rằng sẽ mạnh mẽ và làm sao để đôi chân có thể cứng cáp, dẻo dai để bước qua những khó khăn gian khổ thăng trầm của cuộc đời. Sống tốt để làm thầy cô hãnh diện về chúng em. Thầy cô như ngọn lửa hồng thắp sang tương lai tươi đẹp của chúng em.

-Lệ Hà-