Hiển thị các bài đăng có nhãn Trang thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trang thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015

Ơn thầy - Chi đoàn 12C11

Ơn thầy

Bao mùa thu đi qua
Thầy xưa nay đã già
Khai trí em thêm sang
Cho cây đời nở hoa
Từng lời giảng yêu thương
Bao lớp trẻ xa trường
Gói hành trang thêm nặng
Nghĩa tình thầy vấn vương
Mai lớn khôn nên người
Khi nào em quên được
Công ơn người đi trước
Dìu dắt chúng em theo.

Mái trường thân yêu - Chi đoàn 12C11

Mái trường thân yêu

Ngày xưa mới bước vào trường
Mình thấy trường lạ và dường như xa
Bây giờ yêu lắm trường ta
Có bằng lăng tím phượng già bóng râm
Có thầy cô giáo âm thầm
Nuôi dưỡng thế hệ mần non trưởng thành
Sân trường có điểm màu xanh
Có những thương nhớ mình dành riêng ai
Bâng khuâng lo lắng một mai
Xa trường ai nhớ về ai ngày nào
Kỉ niệm yêu dấu ngọt ngào
Nụ cười thay những lời chào trên môi
Bên trường chẳng thấy đơn côi
Với bao kỉ niệm bồi hồi khó quên
Nhớ bạn bè những cái tên
Thân thương đã khắc in lên tim mình
Hình ảnh thầy cô tận tình
Trên bục giảng dạy cho mình ước mơ
Cho mình yêu những vần thơ
Yêu lịch sử yêu cõi bờ quê hương
Biết đồng cảm biết yêu thương
Nhìn thầy cô tóc điểm sương vì trò
Biết nhận và cũng biết lo
Những mảnh đời cơ nhỡ niềm cảm thong
Trường ơi nghĩa nước tình sông
Phù đa bồi đắp cây trồng thêm xanh
Thương thầy cô sử ,địa, anh
Toán,sinh,lý,hóa mình đành quên sao
Văn , tin , thể dục, công dân
Cho mình nền tảng một phần tương lai
Dẫu ngày sau lắm chông gai
Xin ai đừng vội quên ai một thời
Chiều nay chiếc lá vàng rơi
Nhân ngày nhà giáo đôi lời vấn vương
Câu thơ gửi trọn niềm thương
Đến Trần Kì Phong mái trường mến yêu.

Tuyển tập thơi về thầy cô - Sưu tầm

THẦY 
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay 
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng 
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn 
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi 
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ... 
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại 
Mái chèo đó là những viên phấn trắng 
Và thầy là người đưa đò cần mẫn 
Cho chúng con định hướng tương lai 
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi 
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa 
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ... 


LỜI CỦA THẦY 
Rồi các em một ngày sẽ lớn 
Sẽ bay xa đến tận cùng trời 
Có bao giờ nhớ lại các em ơi 
Mái trường xưa một thời em đã sống 
Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng 
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao 
Thủa học về cái nắng xôn xao 
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới 

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới 
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa 
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha 
Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ 

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ 
Các em mang theo mỗi bước hành trình 
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên: 
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá... 

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã 
Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên 
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền 
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ 


Khi thầy về nghỉ hưu 
Cây phượng già treo mùa hạ trên cao 
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp: 
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…" 
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao. 

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào 
Con nao nức bước vào trường trung học 
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc 
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao. 

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau? 
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi? 
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi 
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau? 

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao 
Vai áo bạc như màu trang vở cũ 
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ 
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!




Không đề 

Cầm bút lên định viết một bài thơ 
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo 
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo 
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người. 

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ 
Đâu là cha, là mẹ, là thầy… 
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt… 
Biết bao giờ con lớn được, 
Thầy ơi ! 

Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen” 
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”… 
Những con chữ đều đều xếp thẳng 
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người . 

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu 
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh 
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh 
Con đường trôi về phía chẳng là nhà… 

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a 
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực 
Có những điều vô cùng giản dị 
Sao mãi giờ con mới nhận ra.

Em vẫn thường nhắc đến mùa thu
Bông cúc vàng cánh mềm như tuổi nhỏ
Bài tập đọc năm nao em còn nhớ
Dẫu bây giờ em đã biết làm thơ

Đọc chữ O cô dặn phải tròn môi
Chỉ vậy thôi, chao ôi, sao mà khó!
Lỗi tại con chuồn chuồn cánh đỏ
Mải rong chơi nên em chẳng thuộc bài

Chỉ mỗi chữ O em đọc sai
Dường như cô già đi mấy tuổi
Đến khi em hiểu điều đơn giản ấy
Cô giáo ơi, tóc cô bạc hết rồi!

Em hiểu, mỗi sợi tóc đổi màu kia
Là một lớp người lớn lên và biết sống
Mặt đất như trời xanh mơ mộng
Bông cúc vàng nên buổi sáng vô tư.

Khởi đầu cho một chuyến đi xa
Lối trường cũ thoảng hương cỏ mật
Bài tập đọc khóa bình minh thứ nhất
Cả cuộc đời cô dõi bóng theo em ...


Người lái đò -Thảo Nguyên 
Một đời người - một dòng sông...
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ... 

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc - mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...

Khi thầy về nghỉ hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

Tuyển tập thơ - Chi đoàn 12C3

Ly Biệt
Kỷ niệm sẽ bạc phai
Khi lòng người vội xóa
Nhưng sẽ là tất cả
Nếu lòng người còn ghi.
-TốHuyên-

Xin Cho Tôi

Xin cho tôi được trở lại
Dù chỉ một lần thôi
Được sống quãng đời thơ dại
Hồn nhiên áo trắng học trò.
Con thèm được nghe thầy giảng
Thèm được ăn vụng giữa giờ
Thèm được thả hồn thơ mộng
Đu đưa theo mấy vần thơ.
-Thảo Phương-

Tình yêu học trò

Có một cành hoa mang tên học trò
Và một tình yêu tỏa hương từ phấn
Khi trời còn xanh là còn trong sáng
Khi tôi còn thở là còn tình yêu.
-Thảo Phương-

Lời Tri Ân

Lời Tri Ân

Thầy cô cho em cuộc sống mới
Cho những tiếng cười rộn rã tuổi còn thơ
Dù những lúc buồn hay những lúc vu vơ
Thì thầy cô vẫn mãi là người dẫn lối
Đưa em ra khỏi con đường u tối
Ươm mầm cho em những ước mơ xanh
-Lệ Hà 12C3-

Giai điệu yêu thương

Kính tặng thầy cô Trường THPT Trần Kỳ Phong nhân ngày 20-11


Giai điệu yêu thương

Nhân ngày hiến chương nhà giáo
20/11 của hằng năm
Chỉ một bài thơ mà bao ân nghĩa
Chúng em tha thiết kính tặng cô thầy
Thầy cô trường mình kính yêu!
Cái tên thương nhớ là Trần Kỳ Phong
Thầy Vinh hiệu trưởng điển trai
Buồn vì thầy chuyển công tác mất rồi
Giờ là thầy Hạnh trang nghiêm
Tuy hiệu trưởng mới nhưng nhanh hoà đồng
Hiệu phó thầy Bình, thầy Phiêu
Chào cờ nào cũng nhắc em bao điều
Cô Trúc chủ nhiệm xinh xinh
Miệng cười hoa nở đoan trang diệu hiền
Cô Phượng duyên dáng môi hồng
Dạy em tự chọn môn Văn làm người
Thầy Quang lịch lãm hay cười
Dạy em làm toán nhân chia cộng trừ
Cô Thanh dạy địa tươi cười
Giúp em giải thích có ngày và đêm
Cô Nga trông thật điệu đà
Dạy em sinh học tuy khó mà vui
Cô Huệ nghiêm khắc nhưng hiền
Dạy em Ngoại Ngữ tươi cười dễ thương
Cô Hương hát ai cũng mê
Ngọt ngào như tiếng mẹ ru vỗ về
Còn bao nhiêu nữa thầy cô
Cô Cẩm, cô Diệu, cô Chi, cô Hà
Cô nào cũng thật đảm đang
Dạy em yêu quý quê hương bản làng
Thầy Hoài, thầy Đức, thầy Thông
Thể dục buổi sáng nhịp nhàng khoẻ vui
Kể sao cho hết ân tình
Thầy cô dạy bảo cho mình lớn khôn
Suốt đời em mãi khắc ghi 
Công ơn dạy dỗ chúng em thành người.

-Thảo Phương 12C3-

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

Người lái đò trên dòng đời


Một dòng đờimột dòng sông
Mấy  ai   kẻ  đứng  trông  bến  bờ
      Muốn qua sông phải đò
Đường đời muôn bước phải nhờ người đưa
      Tháng năm đầu dãi nắng mưa
Con đò tri thức thầy đưa bao người
      Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu con gửi lại người cha thương
       Con đò mộcmái đầu sương
Theo con đi khắp muôn phương mai này
        Khúc sông ấy vẫn ngày ngày
Thầy đưa những chuyến đò đầy qua sông
(St)